Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn đức tin

Mẹ đã đi theo con đường của Chúa cùng đồng hành cùng các linh mục từ lâu.

Hình ảnh
Ba con tích luỹ tiền rất là nhiều nhưng mà ba con chưa bao giờ bỏ tiền một số tiền lớn mà giúp người như mẹ. Mẹ giúp cho nhà thờ là con biết bao nhiêu năm chưa? Ba là ba giúp cho bạn bè của ba và những người thân của ba, còn mẹ là mẹ giúp cho những người mà nghèo khổ, mẹ làm thật là vất vả mẹ không kể cái thân của mẹ nhưng mà mẹ cống hiến cho Chúa rất là nhiều tại vì Chúa nói nếu các ngươi cho ai bé mọn như chính là đã cho Chúa, xưa ta đói ngươi cho ta ăn, ta khát ngươi cho ta uống, ta mình trần ngươi cho ta áo mặc, là Chúa nhưng không cho Chúa gì hết, nhưng cho những người nghèo khổ. Mẹ đã đồng hành cùng các cha cho những người nghèo khổ rất là nhiều, cho những đứa trẻ không có học, cho những người nghèo rất là nhiều. Tiền của mẹ đổ ra cho người ta rất là nhiều, tiền của mẹ bị mất mát rất là nhiều. Như ba khi ba qua đời ba để lại, ba không nghĩ là ba chết, nên có những việc còn để lại không rõ ràng nhưng ba cũng mất hết tất cả trong tay người đời. Nên nhiều khi bù trừ qua Chúa cho ba ...

Niềm tin của con đã cứu lấy con, nhưng niềm tin của con phải như thế nào?

Hình ảnh
Cũng như có một anh thanh niên yêu một cô gái, anh ta làm bất cứ những gì cô gái đó thích thì anh ta cũng chiều nhưng với một điều kiện là anh ta không cưới cô gái đó, thì thử hỏi cô gái đó là gì của anh ta? Chỉ là một người yêu thôi chứ đâu phải là một người vợ. Thì cô gái đó suốt đời vẫn là cái người yêu của cái anh chàng đó thôi. Rồi cái anh chàng đó có quyền tự do đi lấy một người phụ nữ khác cưới làm vợ. Anh chàng đó yêu cô gái đó, tất cả mọi người ai cũng biết anh chàng đó yêu cô gái đó nhưng mà tại sao anh chàng đó lại không cưới cô gái đó? Người ta yêu nhau, người ta cưới nhau, người ta tin tưởng nhau thì người ta có đi đến đích cuối cùng là vợ chồng cả hai nên một. Nên chúng ta tin vào Chúa, nhưng chúng ta có chấp nhận trước tất cả mọi người Chúa là tình yêu của chúng ta chăng? Chúa là tất cả với chúng ta chăng? Điều đó mới là quan trọng. Từ thể xác lẫn tâm hồn. Cũng như anh chàng đó yêu cái người phụ nữ kia, anh ta cho tất cả mọi người biết rằng anh ta rất là yêu cái người ph...

Con có những cái suy nghĩ đó thì từ nay trở đi con không giàu được đâu.

Hình ảnh
- Hồi xưa trước khi con biết Chúa thì con cũng đi tìm ở mọi nơi, con đi ra nước ngoài con đi đến Châu Âu, Châu Úc v..v.. Con thấy những cảnh vật rất là đẹp nhưng rồi trong con vẫn luôn có một khoảng trống không thể nào lấp đầy được.  Khác với nhiều người suy nghĩ là "tôi phải đi đến chỗ đó chỗ kia, hay là tôi phải kiếm được thật nhiều tiền, tôi phải có danh trên đời này thì mai này tôi có qua đời tôi cũng không hối hận" con thì lại nghĩ cho dù con có đi được đến khắp nơi trên thế gian này nhưng mà cũng đâu có ích gì cho con đâu?, con đâu có mang theo được, những điều này đâu có phải là hành trang để con mang đi nếu ngày mai con qua đời. Rồi sau này khi con biết Chúa, và được các cha dạy thì khoảng trống trong con mới được lấp đầy, vì con biết con sẽ đi đâu về đâu; nên Chúa gọi con về thì con đi về với Chúa thôi. Đó là cái khác nhau giữa người tu và người không tu. Cũng như đi tu là từ bỏ hết tất cả, khi một người con trai lớn lên là phải cưới vợ, vợ con rồi gia đình tiền tài ...

Quan trọng là con có biết Chúa chăng?

Hình ảnh
- Giáo Phận Cần Thơ mới có cha Giám Mục Phó mới, cha lấy khẩu hiệu là "Chúa biết con". - Ah câu đó với con cảm động lắm. - Con thấy sao mà cảm đông? - Lúc đầu mới biết Chúa thì con thấy bình thường, Chúa là Chúa mà nên Chúa biết đến mình đâu có gì lạ. Nhưng mà trải qua những việc khó khăn con biết được có Chúa bên cạnh trong khi mình là ai? Chỉ là hạt cát với Chúa nên con cảm động. Con nói con cảm động nhưng mà cái quan trọng là con có biết Chúa chăng? Chúa biết con thì Chúa biết tất cả vì Đức Chúa Trời tạo dựng nên loài người mà. Đức Chúa Trời tạo dựng nên loài người nên Đức Chúa Trời biết loài người như thế nào. Ngài còn ban cho mình một cái sự sống nữa mà. Nhưng cái quan trọng là Chúa biết con nhưng mà mình có biết Chúa không? Điều đó mới là quan trọng. Như trong các Linh Mục có thể là tuyên xưng Đức Tin trước mặt Chúa nhưng mà con thấy bao nhiêu người sống đúng bằng cái lời tuyên xưng? Khi cái lời tuyên xưng trước mặt Chúa thì mình nghe mình nói rằng cái người đó đưa ra n...

Lòng Trung Tín

Hình ảnh
Mẹ và bác con không có lòng trung tín. Nếu như mẹ và bác con đã tự cho mình là con đường đi với Đức Phật thì không có một Đức Phật nào mà dạy chúng sanh bất trung và bất hiếu. Nhưng mà mẹ của con và bác của con cứ nghĩ là mình làm những việc đúng đến ơn trên mà mẹ và bác con trong cái lời cầu xin như người đời có một thái độ - nếu mà nói nôm na ra là lợi dụng giống người đời. Không có trung thành với con đường đi của mình, muốn làm tôi hai chủ nhưng khi làm tôi hai chủ thì phải là bên trọng bên khinh. Khi người này không giúp được tôi, tôi chạy sang qua người kia nhưng người kia muốn giúp cho để là chứng mình rằng những việc mình cần nhờ không sai. Nhưng khi mà được rồi thì vẫn là "con đường tôi chọn là đúng, chính con đường đó mới là giúp tôi". Đối với ơn trên mà hai người đó còn như vậy thì làm sao mà gặp được những sự may mắn. Người đời với nhau không phải với nhau còn có thể, hay dùng từ có nhân có quả, với người đời sống không phải còn nhân với quả huống hồ chi đối với ơ...

Từ từ con sẽ lần mò ra được con sẽ thấy ánh sáng nơi các cha.

Hình ảnh
  Đối với con người Đức Tin vào Chúa thì dễ vì trên thế giới này biết bao nhiều người tin Chúa, còn niềm tin vào các cha nơi đây đã được về Thiên Đàng ở cạnh bên Chúa đối với con người mới là khó. Cũng như đứa trẻ mới bắt đầu tập viết từ số một rồi tiếp đến số mười sẽ rất là khó thì niềm tin của con vào các cha như vậy đó, con đã viết được số một rồi con cứ viết tiếp từ từ con sẽ lần mò ra được con sẽ thấy ánh sáng nơi các cha. Bây giờ nó chỉ là một phần nhỏ nào thôi nhưng con đừng có nghĩ rằng là con không biết, con không hiểu nhưng mà từ từ rồi con sẽ thấy điều gì xảy ra. Rồi từ từ con sẽ thấy rằng khi con làm việc cho các Ngài là một cái điều mà con không bao giờ con nghĩ tới được tại vì chính các Ngài đã chỉ cho con làm cho bản thân con chứ không phải con làm cho các Ngài. Nhưng mà mình nghĩ rằng là "vâng con vâng lời cha, cha chỉ con đi hướng nào thì con đi hướng đó" - nhưng đó là cha chỉ cho con làm cho bản thân con. Nên con đừng nghĩ rằng con không với tới, con không l...

Chặng đường của các cha đi cũng đầy nước mắt đó con.

Hình ảnh
- Khi đến chổ vùng Đất Thánh của các cha thì con có suy nghĩ như thế nào? - Dạ nơi đó với con là bình yên, là nơi con có thể quay về là nơi con nương tựa. Sao con không nghĩ nơi Chúa mới là sự bình yên? Cũng như những cái nấm mồ đó nói cho mình thấy sự bình yên, là tại sao con thấy sự bình yên? Tại nơi đó không còn tranh quyền đoạt lợi nữa, vì mình có muốn như thế nào thì mình cũng phải nhìn lại tất cả mọi điều xếp lại khi mình nằm xuống ba tấc đất. Khi mình nằm nơi đó rồi thì cái sự bình của mình, Chúa đâu còn cho mình cái gì để mình tranh giành đoạt lợi, sự khôn ngoan đó của mình Chúa đã xếp lại rồi. Chúa cho mình trở về với lòng đất lạnh, còn Thần Khí của mình Chúa đã lấy lại rồi Chúa xử mình như thế nào, mang Thần Khí về Thiên Đàng hay là Chúa để ở một nơi nào đó để Chúa thanh luyện cho trong sạch trước khi Chúa đem trở về cạnh bên Chúa. Nên khi con đến đó con thấy sự bình an. Vì con nhìn lại nơi đó không có còn cái gì nữa để tranh đấu, "bình an của Chúa ở cùng anh chị em...

Chúa là tất cả đó con.

Hình ảnh
Con nhắc chị Mến là bác Báu trong giờ phút cuối cùng của bác, dù cho cho là cái lời thì thào mà bác nghe được từ miệng của chị Mến "chị Báu, chị ơi chị có nhận ra Chúa không? Em nhận ra Chúa, Chúa nâng đỡ em, giờ phút cuối của chị rồi chị có chấp nhận Chúa không? Em sẽ xối nước cho chị". Bác Báu nhờ lòng yêu mến Chúa của con mà giờ sau cùng một giờ một giây ở trên trần thế này bác nghe được tiếng của chị Mến kêu gào bác đến với Chúa nhờ lòng của con, nhờ lòng yêu thương của con. Một giây một phút khi chúng ta còn ở thế gian này còn nhớ đến Chúa. Chúa là tất cả đó con, Chúa là tất cả. Ơn tha thứ nằm nơi Chúa đó con.

Chúng ta không có cần nhiều mà chỉ cần "bình an của Chúa ở cùng con".

Hình ảnh
Cũng như con có miếng đất để xây nhà, mỗi người thợ xây xây khác nhau. Nhưng mà cỡ nào thì cũng phải xây nhà trên mảnh đất. Mảnh đất nó vẫn là mảnh đất khi con xây nhà lên thì con cũng xây từ mảnh đất con xây lên, không có mảnh đất thì làm sao con xây nhà được? Dù mỗi căn có cái màu sắc khác nhau, mỗi cái căn nhà cái kiểu của người xây nó khác nhau. Nhưng dù có xây khác nhau cỡ nào đi chăng nữa thì cũng phải từ cái nền đất, phải có đất mới xây được nhà. Phải có cái nền tảng mới xây được cái vách. Nên các Giáo Hội nào trên thế giới ngày hôm nay cũng là nền tảng của Chúa Jesus và nền tảng của Thiên Chúa Ba Ngôi - Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần. Nhưng giống cái mảnh đất mỗi người xây một kiểu khác nhau. Nhưng phải từ mảnh đất đó đi lên mới thành hình được ngôi nhà. Nên không có một Giáo Hội nào thống nhất với nhau. Cũng như con người của mình, có nhiều người xây nhà, người này có thể thấy nhà người kia chê nhà người kia, rồi người khác thấy nhà người nọ vẫn chê, chỉ c...

Nếu đêm nay Chúa gọi con về, con có đủ can đảm để xin vâng chăng?

Hình ảnh
- Mấy hôm nay cha Cường (cha giám đốc nhà hưu dưỡng) có nói dấu chỉ của các cha nơi vùng đất thánh là "màu nhiệm siêu nhiên", con nghĩ như thế nào? - Con nghĩ định nghĩa thì mỗi người có một định nghĩa. Theo con thì cũng bắt nguồn từ Chúa hết, Chúa cho các cha đã qua đời được quay trở về rồi những gì từ các cha đều do Chúa ban cho hết. Và còn nhiều việc mình không thể nào hiểu hết được. Mình dùng cái từ là "màu nhiệm siêu nhiên" để cho những người không có ăn học nhìn vào "đây là cái màu nhiệm cao cả". Nếu mà nói với những người là Linh Mục, cùng đẳng cấp thì cái Linh Mục đó có khẳng định với Linh Mục kia "đây là màu nhiệm siêu nhiên" ? Tại vì vị Linh Mục này khôn ngoan nói cho những người không có ăn học, không có hiểu biết thì nói đây là "màu nhiệm siêu nhiên" để cho những người không có ăn học nghe cái "màu nhiệm" thì nó cao cả, còn cái "siêu nhiên" là trên trời. Nhưng mà nói chỉ là nói với những người không biết,...

Không thiên vị linh mục có tội hoặc linh mục được về với Chúa.

Hình ảnh
Các linh mục được về với Chúa ở trên trời nhìn xuống biết đâu là sự thật đâu là sự dối trá. Tại vì những người ở dưới thế gian này cứ nghĩ là cái phần mộ đó có thể trừ tà được, cái phần mộ kia không có trừ tà được - điều đó là sai hết. Có những người còn ở lửa luyện tội còn phải mắc phạm sai lầm với Chúa khi sống trong đời sống linh mục. Đâu phải linh mục nào khi qua đời rồi cũng được về với Chúa hết đâu. Nhưng mà linh mục vẫn là linh mục. Sự khắc khe ở thế gian như thế nào, giới luật như thế nào thì khi qua đời thì linh mục đó phải đối chứng với mặt Chúa rất là khắt khe. Không phải là trong cái vùng đất thánh tất cả linh mục đều cũng phải trừ quỷ hết được, dùng cái tiếng trừ quỷ là sai. Nhưng khi Thiên Chúa đã cho linh mục đó được trở về thì tất cả linh mục trở về đều nhìn thấy đâu là sự thật, đâu là sự dối trá, đâu là người hiền đâu là ma quỷ. Ma quỷ xuất phát từ trong lòng con người. Khi con người sống trong sự tội lỗi thì gặp sự thánh thiện họ rất là lo sợ, họ sẽ hoảng hốt và họ ...

Lấy lòng nhân từ làm hành trang trong cuộc sống.

Hình ảnh
- Con nghĩ gì về những ngày gần đây linh hồn của bà nội của vợ con được quay trở về? - Con thì con không suy nghĩ nhiều, tụi con cảm tạ Chúa cho linh hồn bà quay trở về để tụi con biết mà cầu nguyện cho bà và cảm tạ Chúa. Tụi con cũng cầu nguyện để bà được Chúa cho phép nói chuyện với tụi con để tụi con biết thêm nếu bà có dặn dò hay muốn tụi con làm việc gì đó cho bà. Vì trong gia đình của bà không có tôn giáo, không có một đường, chỉ là cúng quải đám giỗ theo như cái lề luật của người đạo Phật hay của người thờ cúng ông bà hay là cái truyền thống của con người đến ngày giỗ rồi cúng. Thì có ai mà giúp bà đâu? Nên những khi có những linh hồn gia đình mình lúc còn sống họ làm những điều gì đó họ sẽ bị rơi vào một nơi tối tăm, lửa luyện tội thiêu đốt họ, ai nhìn thấy để cầu cứu họ? Nhưng tại sao người Kitô Giáo cái dạy đầu tiên là phải nhớ đến ông bà cha mẹ bằng cái lời cầu nguyện. Còn người ngoại giáo nhớ đến ông bà cha mẹ bằng những ngày lễ giổ cúng quải. Người ta vẫn cứ nghĩ rằng là ...

Được mùa hay mất mùa cũng là do nơi cách chúng ta chăm sóc hạt giống Đức Tin.

Hình ảnh
Mình đang sống với một cái xã hội nó rất là hiện đại thì Lời Chúa mình nói nó sẽ loãng ra đi. Lời Chúa khi mình nói thì nó đúng nơi thì Lời Chúa mới có hiệu nghiệm. Cũng như âm thanh trong phòng kín mà người ta thu âm thì nó nghe rõ hơn, nhưng khi mà ở ngoài nó sẽ bị loãng. Tiếng động, tiếng ồn ở ngoài thì cái thu âm nó sẽ không được rõ. Thì cũng như Lời Chúa cũng vậy, khi mình nói Lời Chúa đúng chỗ đúng nơi thì Lời Chúa mới có giá trị với người nghe. Còn Lời Chúa mà nói trong cái xã hội ngày nay nó bị loãng nhiều lắm. Thậm chí nếu mình nói nhiều quá Lời Chúa thì cái người đối diện với mình người ta sẽ nói là mình có vấn đề về cái đầu rồi. Nên phải thận trọng, tin Chúa là mình tin Chúa nhưng khi mình đem Lời Chúa thì mình phải biết nói đúng nơi đúng chỗ. Lời Chúa mà nói loãng quá, nơi cái vùng mà nó trống trơn nó loãng quá thì cái Lời Chúa nó không được rõ ràng bằng cái nơi mình đúng mà mình nói. Còn niềm tin thì chúng ta tin vào Chúa, chỉ có mình mới biết được chính mình đang làm gì....

Đáng sợ nhất khi chúng ta rơi vào cảnh khốn cùng mà chúng ta quên luôn Chúa.

Hình ảnh
Con hãy nhìn lại ba của con cả đời để dành cho các con, tương lai thì nghĩ cho các con. Rồi ai nhìn cũng nghĩ rằng là con sẽ hạnh phúc vì con có một người cha tài giỏi, rồi khi người cha đó nằm xuống để lại tất cả cho con. Nếu con mà thích hưởng thụ như mấy người khác thì những cái đồng tiền đó con cũng dư đủ để con xài, cuộc sống của con và của con con sau này nếu con biết gìn giữ. Mà người ngoài người ta nhìn người ta sẽ nói rằng là con may mắn qua gặp được người cha người mẹ như vậy. Nhưng khi nhìn lại là một người bình thường mà con đừng có những cái của cải của ba con để lại quá nhiều thì với cái tài trí của con nếu con có được cái việc làm ổn định với cái tài học của con thì vợ chồng con có một cuộc sống nhìn lên cao thì với không tới nhưng mà sống một cuộc sống bình thường không phải là khổ sở. Thì con cũng đâu có thua ai. Còn nếu mà mình nói đến cái tương lai, cái tương lai mà ba con để lại cho con có thật sự là tương lai không? Nên người ta cứ nghĩ rằng là làm để lại thật nh...

Con có đủ mạnh mẽ để con bước chân đi theo con đường của Chúa Jesus đi chăng?

Hình ảnh
  - Con có nghĩ lời Chúa sao mà nghịch lý khi Chúa nói " Nếu ai bị vả má bên phải, thì hãy giơ ra cả má bên trái nữa"? - Con nghĩ câu đó nghịch lý với suy nghĩ của con người. Con người cho rằng trong trường hợp đó phải cư xử như thế này thế kia mới là công bằng. Đó là công bằng của con người chứ không phải công bằng của Thiên Chúa. Nếu nhìn lại Tám Mối Phúc Thật thì sẽ thấy lời dạy này của Chúa không hề nghịch lý. Con đã nhìn thấy đường lối của Thiên Chúa, con đã nhìn thấy được tất cả trong Tám Mối Phúc Thật. Con hiểu được luôn nhưng con tự nhìn lại mình, có nhiều người hiểu được tất cả nhưng mình chưa đủ can đảm mà làm tất cả những điều mình hiểu. Nên trong cuộc sống con còn có rất nhiều điều con còn hoang mang, lo lắng. Nhưng con chịu khó nhìn lại, có đôi lúc mình nên ngồi để mình nhìn lại - tôi đã hiểu, tôi đã biết, tôi đã nhìn thấy những con đường ngày xưa Chúa đi, tôi khâm phục đường lối của Chúa đi, những lời dạy của Chúa, Chúa đã cho chúng ta biết. Con khâm phục luôn...

Đừng để cho Satan ru ta để ta ngủ mê.

Hình ảnh
Quan điểm ngày xưa của người Việt Nam mình trong cái bối cảnh cũng như là ngày nay mình nói người ta là bộ lạc vậy đó. Mình sống không có cái sự văn minh thì khi người chết mình coi như là một cái oan hồn, xuất hồn ra rồi đi lẩn quẩn ở đó để người ta giữ cái xác người ta. Nên khi người ngoại đạo người ta chết, lúc nào cũng để cái bát cơm trên bàn thờ và đôi đũa, cái muỗng và những thức ăn giống như lúc người đó còn sống, người ta nghĩ rằng cái oan hồn còn lẫn quẩn đâu đó. Rồi khi ba ngày thì cái hồn đó mới biết mình đã chết. Nên không ai biết được sự chết như thế nào, chỉ biết được sự sống mà thôi. Vì mình đã thấy được sự sống do nơi chính bản thân mình và mình thấy sự chết nơi người thân mình. Nhưng mà mình chưa bao giờ mình thấy thật sự là cái chết. Khi linh hồn lìa khỏi xác bằng cách nào?. Chỉ nhìn thấy là khi trái tim ta ngừng đập, máu chúng ta ngừng chảy lên não như là một cái hệ thống tuần hoàn máu ngưng, tim ngừng đập, thì lúc đó chúng ta mới biết rằng người đó đã chết rồi. Khi...