Bài đăng

Chị em với nhau dù trước mọi hoàn cảnh nào hãy tha thứ và bỏ qua cho nhau.

Hình ảnh
Không có sự yêu thương thì làm sao ba mẹ lấy nhau, rồi từ cái chuyện yêu thương rồi sống với nhau rồi lại không có coi cái sự yêu thương, mình gặp nhau rồi mình yêu thương mình mới sống cùng chung nhau như một gia đình có con cái thì đặt cái tôi mỗi người lên trên hết - anh đúng tôi sai hay là em sai tôi đúng. Từ cái chỗ đúng sai đó thì sẽ có một cái khoảng cách rất lớn với nhau khi còn sống với nhau, không chịu đoàn kết với nhau - cứ nghĩ anh đúng tôi sai hay là em sai tôi đúng. Thì chỉ nghĩ những cái là tôi như vậy thôi chứ không nghĩ rằng mình yêu nhau mình đến với nhau mới thành một cái gia đình. Rồi đợi khi đến lúc ba bệnh nặng ba ra đi thì mẹ mới tỉnh lại là người chồng của mình đã bỏ mình ra đi rồi không quay trở lại thì tiếc thương khóc lóc thì sự thật là đã không còn gần nhau nữa. Nên là trong cuộc sống gia đình dù là người trong gia đình dù có lầm lỗi gì thì mình hãy lấy cái tình thương mà mình tha thứ và mình hãy nhớ rằng trong cuộc đời làm người chỉ có bao nhiêu đó thôi. Nế...

Con hãy sống như đứa trẻ đi.

Hình ảnh
  Khi ba biết ba bị ung thư rồi, chính bản thân ba là bác sĩ ba biết. Cái tâm trạng ngày hôm nay của con, con lo lắng vì những kiện tụng, những đất đai con muốn làm cho nó rõ ràng để con yên tâm khi con sống để con không phải mà vướng bận người ở bên đây mà của ở bên kia. Thì cái lúc đó, cái tâm trạng của ba biết rằng mình có thể vượt qua được căn bệnh này chăng? Mình sắp từ bỏ hết tất cả vợ và con, những sự nghiệp mà mình tạo dựng nên cho các con để cùng các con đi với tuổi già.  Những lúc đó tâm trạng rồi đau khổ, nó bị dằn vặt mong rằng để đánh đổi hết tất cả để tìm lại mạng sống để được ở gần con, và chị con và mẹ con. Chỉ hy vọng ông Trời ban cho mình một cái sự sống để đánh đổi hết tất cả, để được sống bên gia đình vì cái thời gian gia đình đã có cái khoảng cách xa rời nhau quá. Bây giờ sắp sửa được gần nhau, càng ngày càng tiến gần nhau thì sự xa vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa là cái chết, rồi cũng phải chết, rồi cũng phải buông xuôi hết tất cả. Giờ còn vỏn vẹn một cá...

Con cứ cầu xin cho chị con

Hình ảnh
- Qua nay con gặp lại chị con, càng nói chuyện thì con càng thấy rõ con đường của con và chị con đi khác nhau quá. Con không biết phải chia sẽ gì với chị con vì làm sao con có thể giải thích được cái bình an của Chúa cho con và gia đình con cho chị con khi mà chị con đi tìm cái bình an ở nơi nào đó khác. Rồi sau này khi mẹ con qua đời thì con với chị con sẽ ra sao?  Cái quan trọng là hai vợ chồng con yêu thương và chia sẽ cho nhau, nếu con còn mẹ thì con lo cho bổn phận của con là đứa con có trách nhiệm. Chính người mẹ sinh ra con còn không hiểu con thì làm sao người chị con hiểu con được?. Bây giờ người vợ đi bên cạnh con, vợ chồng đồng cam cực khổ với nhau có phước thì hưởng, có hoạ thì chia với nhau thì xin Chúa cho hai vợ chồng con đi hết cái kiếp làm người với nhau. Còn cũng như khi mẹ mất rồi thì chị Khanh có cuộc sống của chị Khanh tại vì bao nhiêu năm nay khi cái tuổi thơ của con với chị Khanh thì cũng không có sống gần nhau nhiều, rồi khi cái tuổi lớn thì không sống gần n...

Quan trọng là con có biết Chúa chăng?

Hình ảnh
- Giáo Phận Cần Thơ mới có cha Giám Mục Phó mới, cha lấy khẩu hiệu là "Chúa biết con". - Ah câu đó với con cảm động lắm. - Con thấy sao mà cảm đông? - Lúc đầu mới biết Chúa thì con thấy bình thường, Chúa là Chúa mà nên Chúa biết đến mình đâu có gì lạ. Nhưng mà trải qua những việc khó khăn con biết được có Chúa bên cạnh trong khi mình là ai? Chỉ là hạt cát với Chúa nên con cảm động. Con nói con cảm động nhưng mà cái quan trọng là con có biết Chúa chăng? Chúa biết con thì Chúa biết tất cả vì Đức Chúa Trời tạo dựng nên loài người mà. Đức Chúa Trời tạo dựng nên loài người nên Đức Chúa Trời biết loài người như thế nào. Ngài còn ban cho mình một cái sự sống nữa mà. Nhưng cái quan trọng là Chúa biết con nhưng mà mình có biết Chúa không? Điều đó mới là quan trọng. Như trong các Linh Mục có thể là tuyên xưng Đức Tin trước mặt Chúa nhưng mà con thấy bao nhiêu người sống đúng bằng cái lời tuyên xưng? Khi cái lời tuyên xưng trước mặt Chúa thì mình nghe mình nói rằng cái người đó đưa ra n...

Lòng Trung Tín

Hình ảnh
Mẹ và bác con không có lòng trung tín. Nếu như mẹ và bác con đã tự cho mình là con đường đi với Đức Phật thì không có một Đức Phật nào mà dạy chúng sanh bất trung và bất hiếu. Nhưng mà mẹ của con và bác của con cứ nghĩ là mình làm những việc đúng đến ơn trên mà mẹ và bác con trong cái lời cầu xin như người đời có một thái độ - nếu mà nói nôm na ra là lợi dụng giống người đời. Không có trung thành với con đường đi của mình, muốn làm tôi hai chủ nhưng khi làm tôi hai chủ thì phải là bên trọng bên khinh. Khi người này không giúp được tôi, tôi chạy sang qua người kia nhưng người kia muốn giúp cho để là chứng mình rằng những việc mình cần nhờ không sai. Nhưng khi mà được rồi thì vẫn là "con đường tôi chọn là đúng, chính con đường đó mới là giúp tôi". Đối với ơn trên mà hai người đó còn như vậy thì làm sao mà gặp được những sự may mắn. Người đời với nhau không phải với nhau còn có thể, hay dùng từ có nhân có quả, với người đời sống không phải còn nhân với quả huống hồ chi đối với ơ...

Cái may mắn nhất trong cuộc đời của con là khi con ra đi, con trở về con còn nhìn thấy mẹ.

Hình ảnh
- Bản thân con khi con nhìn lại chuyến đi Mỹ vừa rồi của con thì con nghĩ Chúa cho con đi tĩnh tâm vậy, con được lắng lòng lại, được giãy bày tâm sự với Chúa nhiều hơn, và con có một nơi để bám víu và một cái hướng để đi. Mình có hướng đi là mình biết rằng những việc gì đi chăng nữa nhưng khi trái tim mình ngừng đập rồi, trong một giây phút nào đó - mình không biết giờ nào thì trái tim của mình dừng đập. Không ai đoán được, chỉ ngoài trừ những người bệnh nặng trong bệnh viện bác sĩ dự đoán là bao nhiêu phút, bao nhiêu giây thì trái tim dừng lại - rồi nhiều khi đó là sự phỏng đoán, có nhiều khi hơn, có nhiều khi dừng lại. Nên mình cứ nghĩ thời gian bất cứ việc gì của mình thì mình cũng nghĩ rằng là thời gian nó trôi qua rất nhanh, mình phải làm những việc gì đó khi mình còn sống trên đời này. Có nhiều người nghĩ đến mình phải làm những việc tích đức, còn có nhiều người làm những việc tích của - tích của cải và tích đức. Khi mình có hướng mình đi là mình thấy rằng Chúa còn phải chết còn...

Từ từ con sẽ lần mò ra được con sẽ thấy ánh sáng nơi các cha.

Hình ảnh
  Đối với con người Đức Tin vào Chúa thì dễ vì trên thế giới này biết bao nhiều người tin Chúa, còn niềm tin vào các cha nơi đây đã được về Thiên Đàng ở cạnh bên Chúa đối với con người mới là khó. Cũng như đứa trẻ mới bắt đầu tập viết từ số một rồi tiếp đến số mười sẽ rất là khó thì niềm tin của con vào các cha như vậy đó, con đã viết được số một rồi con cứ viết tiếp từ từ con sẽ lần mò ra được con sẽ thấy ánh sáng nơi các cha. Bây giờ nó chỉ là một phần nhỏ nào thôi nhưng con đừng có nghĩ rằng là con không biết, con không hiểu nhưng mà từ từ rồi con sẽ thấy điều gì xảy ra. Rồi từ từ con sẽ thấy rằng khi con làm việc cho các Ngài là một cái điều mà con không bao giờ con nghĩ tới được tại vì chính các Ngài đã chỉ cho con làm cho bản thân con chứ không phải con làm cho các Ngài. Nhưng mà mình nghĩ rằng là "vâng con vâng lời cha, cha chỉ con đi hướng nào thì con đi hướng đó" - nhưng đó là cha chỉ cho con làm cho bản thân con. Nên con đừng nghĩ rằng con không với tới, con không l...

Nếu nghĩ rằng ai đi theo Chúa là muốn gì cũng được thì điều đó là nó nghịch lại ý Chúa.

Hình ảnh
- Các cha dạy con là phải biết yêu thương và tha thứ nhưng bản thân con rất ghét những người tự nhận mình là thay mặt Chúa, được Chúa gởi thông điệp rồi mà để đi lừa người khác rồi nói ai không nghe họ là cãi Chúa. Những người mà bị ma quỷ điều khiển không còn ý thức được việc mình làm thì có thể thông cảm được chứ những người cố ý làm vì danh lợi của bản thân thì con rất ghét. Nhiều người đi truyền giảng nói "một lời Thiên Chúa phán ra là cơm bánh" là hiểu rất là sai. Cũng như "con chiên ta thì nghe tiếng ta, ta biết chúng và chúng biết ta" trong cuộc sống hàng ngày Đức Chúa Trời tạo dựng nên loài người, trước khi Ngài tạo dựng nên thì Ngài đã ban cho loài người cái cuộc sống như thế nào?. Tất cả những gì trên mặt đất này đều là do Đức Chúa Trời tạo dựng nên cho con người, thì Đức Chúa Trời cho con người sống và làm việc theo cái hướng ngay lành. Còn đi rao giảng lời Chúa mà cứ nói "Chúa Chúa Chúa, là chỉ cần đi theo Chúa là có ăn, đi theo Chúa là có tất cả...

Chặng đường của các cha đi cũng đầy nước mắt đó con.

Hình ảnh
- Khi đến chổ vùng Đất Thánh của các cha thì con có suy nghĩ như thế nào? - Dạ nơi đó với con là bình yên, là nơi con có thể quay về là nơi con nương tựa. Sao con không nghĩ nơi Chúa mới là sự bình yên? Cũng như những cái nấm mồ đó nói cho mình thấy sự bình yên, là tại sao con thấy sự bình yên? Tại nơi đó không còn tranh quyền đoạt lợi nữa, vì mình có muốn như thế nào thì mình cũng phải nhìn lại tất cả mọi điều xếp lại khi mình nằm xuống ba tấc đất. Khi mình nằm nơi đó rồi thì cái sự bình của mình, Chúa đâu còn cho mình cái gì để mình tranh giành đoạt lợi, sự khôn ngoan đó của mình Chúa đã xếp lại rồi. Chúa cho mình trở về với lòng đất lạnh, còn Thần Khí của mình Chúa đã lấy lại rồi Chúa xử mình như thế nào, mang Thần Khí về Thiên Đàng hay là Chúa để ở một nơi nào đó để Chúa thanh luyện cho trong sạch trước khi Chúa đem trở về cạnh bên Chúa. Nên khi con đến đó con thấy sự bình an. Vì con nhìn lại nơi đó không có còn cái gì nữa để tranh đấu, "bình an của Chúa ở cùng anh chị em...

Chúa là tất cả đó con.

Hình ảnh
Con nhắc chị Mến là bác Báu trong giờ phút cuối cùng của bác, dù cho cho là cái lời thì thào mà bác nghe được từ miệng của chị Mến "chị Báu, chị ơi chị có nhận ra Chúa không? Em nhận ra Chúa, Chúa nâng đỡ em, giờ phút cuối của chị rồi chị có chấp nhận Chúa không? Em sẽ xối nước cho chị". Bác Báu nhờ lòng yêu mến Chúa của con mà giờ sau cùng một giờ một giây ở trên trần thế này bác nghe được tiếng của chị Mến kêu gào bác đến với Chúa nhờ lòng của con, nhờ lòng yêu thương của con. Một giây một phút khi chúng ta còn ở thế gian này còn nhớ đến Chúa. Chúa là tất cả đó con, Chúa là tất cả. Ơn tha thứ nằm nơi Chúa đó con.

Con người thì ai cũng tính cho tương lai của các con hết.

Hình ảnh
Ai rồi cũng có cuộc sống riêng của mình, cũng như bà ngoại khi xưa bà ngoại cũng nuôi mấy cậu mấy dì, rồi lớn lên thì mấy cậu mấy dì cũng xa ngoại. Nhưng mà ngoại cũng có được mẹ của con ở chung với ngoại. Còn mẹ của con thì thui thủi một mình không có ở với ai, chỉ có bác Lan Anh về đó cũng có chị em. Nhưng mà con người thì ai cũng tính cho tương lai của các con hết. Bà ngoại không có tính sai, chưa bao giờ bà ngoại tính sai. Bà ngoại tính đúng theo cái con người khi còn ở thế gian này thì ai cũng phải tính cho cái tương lai của các con mình, các cháu. Ông ngoại không bao giờ muốn cho con cháu đi xa lìa mình, ngoại thì nghĩ mình già rồi mình có chết thì con cháu cũng có một cái tương lai. Nhưng mà ngoại qua đời rồi ngoại mới thấy một kiếp làm người nếu mà bác Lân của con ở Việt Nam có mẹ con, có bác Lan Anh. Bác Lân không có cô quạnh, bác Lân khổ lắm đó con. Bác Lân con khổ lắm. Bác Lân con rất là khổ. Con có nói chuyện với bác Lân con thì con nói bà ngoại thương bác Lân lắm. Dù ngoại...

Chúng ta không có cần nhiều mà chỉ cần "bình an của Chúa ở cùng con".

Hình ảnh
Cũng như con có miếng đất để xây nhà, mỗi người thợ xây xây khác nhau. Nhưng mà cỡ nào thì cũng phải xây nhà trên mảnh đất. Mảnh đất nó vẫn là mảnh đất khi con xây nhà lên thì con cũng xây từ mảnh đất con xây lên, không có mảnh đất thì làm sao con xây nhà được? Dù mỗi căn có cái màu sắc khác nhau, mỗi cái căn nhà cái kiểu của người xây nó khác nhau. Nhưng dù có xây khác nhau cỡ nào đi chăng nữa thì cũng phải từ cái nền đất, phải có đất mới xây được nhà. Phải có cái nền tảng mới xây được cái vách. Nên các Giáo Hội nào trên thế giới ngày hôm nay cũng là nền tảng của Chúa Jesus và nền tảng của Thiên Chúa Ba Ngôi - Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần. Nhưng giống cái mảnh đất mỗi người xây một kiểu khác nhau. Nhưng phải từ mảnh đất đó đi lên mới thành hình được ngôi nhà. Nên không có một Giáo Hội nào thống nhất với nhau. Cũng như con người của mình, có nhiều người xây nhà, người này có thể thấy nhà người kia chê nhà người kia, rồi người khác thấy nhà người nọ vẫn chê, chỉ c...

Còn đường của Chúa đi không thể nào là con đường của ma quỷ bước tới được.

Hình ảnh
Tại sao các cha (còn sống) không nhìn ra, tại sao tất cả mọi người không nhìn ra mà cứ đề cập cho các oan hồn có thể là ma quỷ nó dùng các oan hồn - ma quỷ không thể nào thống trị oan hồn được hết. Ma quỷ thống trị người sống chứ ma quỷ không thể thống trị oan hồn được. Khi con người qua đời, đúng là cái luật luôn, là tại sao khi linh hồn đó qua đời người ta dâng thánh lễ xin Chúa đón rước linh hồn đó về thánh nhan Chúa, mà xin Chúa tha thứ lỗi lầm cho những linh hồn đó còn thiếu sót lúc ở thế gian. Tại sao Giáo Hội lại tin rằng tha hay không tha là do nơi Chúa, linh hồn đó đã thuộc về Chúa mà tại sao nghĩ rằng những linh hồn đó có thể giả dạng được? Linh hồn không có thể giả dạng được nhưng người sống có thể giả dạng được. Điều đó chứng minh trên trái đất này, người sống giả dạng chứ người chết chưa bao giờ giả dạng được gì hết. Nên con suy nghĩ mà con lấy từ đầu và có đoạn giữa và có hồi kết thúc thì con sẽ suy nghĩ được và chính bản thân con chứng minh răng - nếu có vị linh mục nào...

Nếu đêm nay Chúa gọi con về, con có đủ can đảm để xin vâng chăng?

Hình ảnh
- Mấy hôm nay cha Cường (cha giám đốc nhà hưu dưỡng) có nói dấu chỉ của các cha nơi vùng đất thánh là "màu nhiệm siêu nhiên", con nghĩ như thế nào? - Con nghĩ định nghĩa thì mỗi người có một định nghĩa. Theo con thì cũng bắt nguồn từ Chúa hết, Chúa cho các cha đã qua đời được quay trở về rồi những gì từ các cha đều do Chúa ban cho hết. Và còn nhiều việc mình không thể nào hiểu hết được. Mình dùng cái từ là "màu nhiệm siêu nhiên" để cho những người không có ăn học nhìn vào "đây là cái màu nhiệm cao cả". Nếu mà nói với những người là Linh Mục, cùng đẳng cấp thì cái Linh Mục đó có khẳng định với Linh Mục kia "đây là màu nhiệm siêu nhiên" ? Tại vì vị Linh Mục này khôn ngoan nói cho những người không có ăn học, không có hiểu biết thì nói đây là "màu nhiệm siêu nhiên" để cho những người không có ăn học nghe cái "màu nhiệm" thì nó cao cả, còn cái "siêu nhiên" là trên trời. Nhưng mà nói chỉ là nói với những người không biết,...

Quan trọng là chúng ta có sống được như lời Chúa dạy chăng?

Hình ảnh
- Con đọc Kinh Thánh để làm gì? - Dạ con đọc để hiểu về Đấng mà con tôn thờ. - Vậy Đấng đó có gì để con tôn thờ? - .... Đọc Kinh Thánh để biết Đức Chúa Trời tạo dựng nên loài người như thế nào, rồi đến khi Chúa Jesus xuống thế gian cứu chuộc loài người trong Kinh Thánh ghi lại được chúng ta tôn thờ. Nhưng mà mình nói mình tôn thờ, mà tôn thờ bằng cách nào? Hay là mình để bước tượng Chúa rồi mỗi ngày mình cắm cho Chúa một cây nhang? Hay là mỗi ngày mình đứng trước Chúa mình cầu nguyện, mình nói chuyện với Chúa, mình dâng lên Chúa những điều mình mong muốn, những cái buồn phiền của mình, những cái may mắn của mình, những cái trong ngày của mình có những người vẫn làm vậy. Coi Chúa như là một người cha cũng được, một người bạn cũng được. Mình nói lên như có người đồng hành và chia sẽ cùng mình, rồi giúp đỡ mình. Rồi có nhiều giai đoạn như Kinh Thánh để mình nhìn thấy mình tôn thờ, khi mình đọc Kinh Thánh mình thấy chặng đường của Chúa Jesus đi thì mình nhìn lại trên bước đường mình đi ...

Chúa muốn cuộc khổ nạn của Chúa để cho con người được thay đổi.

Hình ảnh
Tại sao người ta cứ phải sống với kỷ niệm của Chúa không à? Người ta không sống với cái hiện tại, tất cả người ta trên toàn thế giới người nào tin vào Chúa, không tin vào Chúa Jesus thì cũng có những đạo tin vào Đức Chúa Trời. Nhưng mà mình thấy là cuộc khổ nạn của Chúa là tại sao mà người ta không nhìn cuộc tử nạn đó mà người ta sống tốt hơn? Mà người ta có thể là không dám bỏ đi cái kỷ niệm nên năm nào, đối với người Công Giáo là kỷ niệm, cuộc thương khó của Chúa để cũng như là nhắc nhở cho con người ta nhớ về Chúa. Nhưng mà cái kỷ niệm thì bắt buộc, ai không dự lễ kỷ niệm của Chúa thì rất là sợ, là phạm, bỏ mùa Phục Sinh là phạm. Cuộc tử nạn của Chúa thì ai cũng coi là quan trọng, nhưng mà cái quan trọng là phải nhìn vào cuộc tử nạn của Chúa, sự hy sinh của Chúa chết cho nhân loại mà phải sống tốt hơn. Như một đứa con sống nghịch đạo với cha mẹ, khi cha mẹ qua đời thì thấy cha mẹ chết vì mình thì cũng phải có sự sám hối ăn năn, bỏ đi những cái gì xấu mà cha mẹ mình chết vì mình, th...